|
ĐTC Phanxicô: Chủ Tế và Giảng Lễ LTXC 19/4/2020
Livestream
Lễ LTXC 2020 này, Chúa Nhật 19/4 ngày kia,
nếu ai tham dự Lễ do ĐTC Phanxicô chủ tế và giảng lễ, sẽ
thấy không phải ở trong Đền Thờ Thánh Phêrô nữa, như Lễ
Lá hay Phục Sinh, mà là ở một nơi đặc biệt khác, đó là
tại Nhà Thờ Santo Spirito in Sassia, nơi hằng ngày
(trước đại dịch Covid-19) vẫn cử hành LTXC bằng Chuỗi
Kinh Thương Xót vào 3 giờ chiều, do các Sơ Dòng Đức Mẹ
Thương Xót (Our Lady of Mercy), Dòng của Chị Thánh
Faustina phụ trách, nơi nguyên thủy là một nguyện đường của nhà thương, cho tới năm 1994
thì được ĐTC Gioan Phaolô biến thành Trung Tâm Linh Đạo
LTXC, và cử Đức Ông Jozef Bart người đồng hương
Balan làm Cha Sở.
Vào dịp Lễ LTXC 1995, 1 năm sau khi nguyện đường của
bệnh viện trở thành Trung Tâm Linh Đạo LTXC, Thánh GH
Gioan Phaolô II đã nói về Nhà Thờ Santo Spirito in
Sassia như sau: "Đặc biệt là hôm nay tôi đã có thể dâng
lời cảm tạ Thiên Chúa ở ngôi Nhà Thờ Santo Spirito in
Sassia đây, một nhà thờ gắn liền với bệnh viện cùng tên
gọi, mà giờ đây trở thành một trung tâm chuyên môn cho
việc chăm sóc bệnh nhân, cũng như để cổ võ linh đạo
LTXC... Các lời nguyện cầu cùng với hoạt động được thực
hiện nơi việc liên lỉ chăm sóc sức khỏe về cả thân xác
lẫn tâm linh thật là quan trọng và hợp thời ở chính
nơi đây, sát ngay với một bệnh viện cố xưa này".
ĐTC Phanxicô sẽ cử hành Lễ LTXC
2020 tại nhà thờ này, gần Đền Thờ Thánh Phêrô, nơi đang
lưu giữ hài tích của cả 2 vị thánh LTXC của Balan là
Thánh Faustina và Thánh Gioan Phaolô II. Nhóm
TĐCTT Hành Hương Đức Tin - Tuần Thánh Vượt Qua 2021 sẽ
không quên ghé kính viếng Nhà Thờ LTXC có hài tích của 2
vị thánh LTXC này, những vị hằng năm được Nhóm TĐCTT tôn
kính bằng một Ngay Tĩnh Tâm Nên Thánh vào đầu Tháng 10,
vì cả hai vị đều được Giáo Hội mừng lễ trong tháng 10
này (Thánh Faustina mùng 5 và Thánh Gioan Phaolô ngày
22), theo gương 2 vị, kể từ năm 2018 tới nay.
Chúa Nhật vừa qua, chúng ta
cử hành biến cố phục sinh của Chúa;
hôm nay chúng ta chứng kiến thấy cuộc phục sinh nơi
người môn đệ của Người.
Cuộc phục sinh của người môn đệ này bắt đầu
từ đó, từ lòng thương xót trung tín và nhẫn nại ấy,
từ việc khám phá ra rằng Thiên Chúa không bao giờ
thôi vươn mình ra để nâng chúng ta lên khi chúng ta
sa ngã.
Người không muốn chúng ta cứ nghĩ đến những sa ngã
của chúng ta; trái lại, Người muốn chúng ta hãy nhìn
lên Người.
Vì khi chúng ta ngã thì Người thấy những đứa con cần
được nâng dậy;
nơi những sa ngã của chúng ta Người thấy thành phần
con cái cần đến tình yêu nhân hậu của Người.
Chúa đang chờ đợi chúng ta để chúng ta cống hiến cho
Người những sai phạm của chúng ta,
hầu Người có thể giúp chúng ta cảm nghiệm thấy lòng
thương xót của Người.
Những người môn đệ đã bỏ rơi Chúa trong
cuộc Khổ Nạn của Người và cảm thấy lội lỗi.
Thế nhưng, khi
gặp các vị, Người đã không cho các vị một trận.
Người đã tỏ các
thương tích của Người cho các vị là những con người
đã bị nội thương.
chúng ta giống như những thứ pha lê lộng lẫy, vừa
mỏng dòn lại vừa quí báu.
Và như là pha lê, nếu chúng ta trở nên trong suốt
trước nhan Người,
thì ánh sáng của Người - thứ ánh sáng của lòng
thương xót - sẽ chiếu sáng vào chúng ta và qua chúng
ta vào thế giới.

Như tông đồ Toma, chúng ta hãy chấp nhận lòng thương
xót, ơn cứu độ của thế giới này.
Chúng ta hãy chứng tỏ lòng thương xót với những ai dễ bị
tổn thương nhất;
vì chỉ có thể chúng ta mới xây dựng được một thế giới
mới thôi.
Chúa Nhật vừa qua (http://www.vatican.va/content/francesco/en/events/event.dir.html/content/vaticanevents/en/2020/4/12/messa-pasqua.html), chúng ta cử hành biến cố phục sinh của Chúa; hôm nay chúng ta chứng kiến thấy cuộc phục
sinh nơi người môn đệ của Người. Một tuần lễ qua
đi, một tuần kể từ khi các môn đệ đã được thấy Chúa Phục
Sinh, thế nhưng, cho dù là thế chăng nữa, các vị vẫn cứ
sợ hãi, hoàn toàn ẩn mình ở đằng sau "các cánh cửa đóng
kín" (Gioan 20:26), thậm chí không thể thuyết phục được
Toma về cuộc phục sinh này, người duy nhất vắng mặt. Chúa Giêsu đã làm gì trước tình trạng sợ sệt
nhút nhát thiếu niềm tin ấy? Người đã trở lại và, khi
đứng ở cùng một vị trí, "ở giữa" các môn đệ, Người lập
lại lời chào của mình: "Bình an cho các con!" (Gioan
19,26). Người bắt
đầu lại từ đầu. Cuộc phục sinh của người môn đệ này bắt đầu
từ đó, từ lòng thương xót trung tín và nhẫn nại ấy,
từ việc khám phá ra rằng Thiên Chúa không bao giờ thôi
vươn mình ra để nâng chúng ta lên khi chúng ta sa ngã. Ngài
muốn chúng ta thấy Ngài, không phải như là một viên phân
công, nhân vật chúng ta cần phải trả lẽ, nhưng như một
Người Cha luôn nâng chúng ta dậy. Trong đời sống, chúng
ta tiến bước một cách tạm thử, bất định, như một đứa bé
mới biết chập chững đi được mấy bước thì ngã lên ngã
xuống, nhưng cứ mỗi lần nó ngã thì cha của nó lại nâng
nó lên. Bàn tay luôn nâng chúng ta lên ấy là lòng thương
xót: Thiên Chúa
biết rằng không có lòng thương xót chúng ta vẫn cứ la lê
trên mặt đất, nên để tiếp tục bước đi chúng ta cần được
nâng dậy.
Anh chị em có thể cự lại rằng: "Thế nhưng tôi cứ tiếp
tục sa ngã!" Chúa biết điều ấy và Người luôn sẵn sàng
nâng anh chị em lên. Người không muốn chúng ta cứ nghĩ đến những
sa ngã của chúng ta; trái lại, Người muốn chúng ta hãy
nhìn lên Người. Vì khi chúng ta ngã thì Người thấy những
đứa con cần được nâng dậy; nơi những sa ngã của chúng ta
Người thấy thành phần con cái cần đến tình yêu nhân hậu
của Người. Hôm nay, ở ngôi thánh đường đã trở
thành một đền thờ của lòng thương xót ở Roma đây, và vào
Chúa Nhật này đã được Thánh Gioan Phaolô II cung hiến
cho LTXC 20 năm trước, chúng ta tin tưởng đón nhận sứ
điệp này (http://www.vatican.va/content/john-paul-ii/en/homilies/2000/documents/hf_jp-ii_hom_20000430_faustina.html).
Chúa Giêsu đã nói với Thánh Faustina (http://www.vatican.va/news_services/liturgy/saints/ns_lit_doc_20000430_faustina_en.html)
rằng: "Cha là chính
tình yêu và lòng thương xót; không có một khốn cùng nào
của con người có thể tương đương với lòng thương xót của
Cha" (Nhật Ký ngày 14/9/1937). Có lần Thánh
Faustina cảm thấy mãn nguyện thưa cùng Chúa Giêsu rằng,
ngài đã hiến dâng cho Chúa tất cả cuộc sống của ngài,
cùng với tất cả những gì ngài có. Thế nhưng câu trả lời
của Chúa Giêsu đã làm cho ngài bàng hoàng sửng sốt: "Con chưa có hiến dâng cho Cha điều thực
sự là của con". Người nữ tu thánh đức này đã giữ
lấy cho mình cái gì vậy? Chúa Giêsu từ ái bảo cho ngài
biết rằng: "Hỡi
con gái của Cha, con hãy cống hiến cho Cha các sa ngã
của con" (ngày 10/10/1937). Chúng ta cũng có thể
tự hỏi rằng: "Tôi đã hiến dâng cho Chúa những sai phạm
của tôi chưa? Tôi đã để cho Người thấy tôi sa ngã để
Người có thể nâng tôi lên chưa?" Hay là tôi vẫn còn một
cái gì đó kín mật trong tôi? Một tội lỗi nào đó, một
tiếc hận quá khứ nào đó, một vết thương trong lòng nào
đó, một ác cảm hận thù với ai đó, một ý nghĩ về một con
người đặc biệt nào đó... Chúa đang chờ đợi chúng ta để chúng ta cống
hiến cho Người những sai phạm của chúng ta, hầu Người có
thể giúp chúng ta cảm nghiệm thấy lòng thương xót của
Người.
Chúng ta hãy trở lại với những người môn đệ. Các vị đã bỏ rơi Chúa
trong cuộc Khổ Nạn của Người và cảm thấy lội lỗi. Thế
nhưng, khi gặp các vị, Người đã không cho các vị một
trận. Người đã tỏ các thương tích của Người cho các vị
là những con người đã bị nội thương. Người môn đệ
Toma bấy giờ có thể chạm đến các thương tích của Người,
và nhận biết được tình yêu của Chúa Giêsu cùng với biết
bao đớn đau Người đã phải chịu vì ngài, dù ngài đã bỏ
rơi Người. Nơi các thương tích ấy, bằng bàn tay của
mình, ngài đã chạm tới tấm lòng gắn bó dịu dàng của
Thiên Chúa. Người
môn đệ Toma này đã đến trễ, thế nhưng một khi ngài đã
lãnh nhận lòng thương xót, thì ngài đã qua mặt các vị
môn đệ khác: ngài chẳng những đã tin vào cuộc phục sinh
này, mà còn vào tình yêu vô biên của Thiên Chúa nữa.
Rồi ngài đã thực hiện một lời tuyên xưng chân thành và
tuyệt vời nhất, đó là: "Lạy Chúa con và lạy Thiên Chúa
của con!" (câu 28). Đó
là cuộc phục sinh của người môn đệ này: nó được đi kèm
theo ở chỗ nhân tính yếu hèn và bị thương tích của ngài
liên kết với nhân tính của Chúa Giêsu. Ở đó, mọi ngờ vực đều được giải tỏa; ở đó
Thiên Chúa đã trở nên Thiên Chúa của con; ở đó
chúng ta bắt đầu chấp nhận bản thân mình và ưu ái sự
sống thực sự.
Anh chị em thân mến, trong thời điểm thử thách chúng ta
đang trải qua đây, cả chúng ta nữa, như người môn đệ
Toma, với những nỗi lo sợ của chúng ta và ngờ vực của
chúng ta, đã nghiệm cảm thấy những gì là yếu hèn của
mình. Chúng ta cần
đến Chúa, Đấng thấy được một vẻ đẹp bất khả đè nén bên
trên cả những gì là yếu hèn nữa. Với Người, chúng ta tái nhận thức được rằng
chúng ta quí báu biết bao, ngay cả nơi tính chất dễ bị
tổn thương của chúng ta. Chúng ta khám phá ra
rằng chúng ta giống
như những thứ pha lê lộng lẫy, vừa mỏng dòn lại vừa quí
báu. Và như là pha lê, nếu chúng ta trở nên trong suốt
trước nhan Người, thì ánh sáng của Người - thứ ánh sáng
của lòng thương xót - sẽ chiếu sáng vào chúng ta và qua
chúng ta vào thế giới. Như Thư Thánh Phêrô đã
viết, đó là lý do được "tràn đầy niềm vui, cho dù hiện
nay anh em phải chịu đựng các thử thách khác nhau trong
một thời gian" (1Phero 1:6).
Vào ngày lễ LTXC này, sứ điệp tuyệt nhất từ người môn đệ
Toma này, người môn đệ đến trễ; ngài là người môn đệ duy
nhất vắng mặt. Thế nhưng Chúa đã chờ đợi Toma. Lòng thương xót không bỏ rơi những ai bị
chậm trễ. Giờ
đây, trong khi chúng ta đang hướng tới một cuộc phục hồi
chầm chậm và gay go từ dịch bệnh này, có một nguy cơ sẽ
quên lãng những ai bị bỏ lại đằng sau. Cái nguy cơ này là ở chỗ chúng ta bấy giờ có
thể bị tấn công thậm chí bởi một thứ vi khuẩn còn nguy
hại hơn nữa, thứ vi khuẩn của tính dửng dưng lạnh
lùng vị kỷ. Một thứ vi khuẩn đươc lan truyền theo ý
nghĩ rằng sự sống tốt đẹp hơn khi nó tốt đẹp hơn cho
tôi, và hết mọi sự sẽ tốt đẹp khị nó tốt đẹp đối với
tôi. Nó bắt đầu từ đó và tiến đến chỗ chọn người
này hơn người kia, khi loại trừ người nghèo, và hy sinh những con
người bị bỏ lại ở đằng sau cái bàn thờ tiến bộ. Tuy
nhiên, cái dịch bệnh
này là những gì nhắc nhở chúng ta rằng không có những
khác biệt hay biên giới gì hết giữa những ai đang chịu
đựng. Tất cả chúng ta đều yếu hèn, tất cả đều
bình đẳng, tất cả đều quí báu. Chớ gì chúng ta biết sâu
xa rung động trước những gì đang xẩy ra chúng ta chúng
ta đây: đã đến lúc
cần phải loại trừ đi những gì là bất bình đẳng, chữa
lành các thứ bất công đang làm hao mòn đi sức lực của
toàn thể gia đình nhân loại! Chúng ta hãy học
được bài học từ cộng đồng Kitô hữu sơ khai như được Sách
Tông vụ thuật lại. Cộng đồng này đã lãnh nhận lòng
thương xót và đã sống bằng lòng thương xót, ở chỗ: "Tất
cả những ai tin tưởng thì qui tụ lại với nhau và bỏ tất
cả mọi sự làm của chung; và họ đã bán những sở hữu vật
của mình mà phân phát chúng cho tất cả mọi người, tùy
theo nhu cầu" (Tông Vụ 2:44-45). Đó không phải là một
thứ ý hệ, mà là Kitô giáo.
Trong cộng đồng
này, sau cuộc phục sinh của Chúa Kitô, chỉ có một người
bị bỏ lại và các người khác đã chờ đợi người ấy. Ngày
nay thì hoàn toàn trái ngược, ở chổ chỉ có một phần nhỏ
nhân loại đã tiến lên phía trước, trong khi đa số vẫn
còn lẽo đẽo theo sau. Mỗi người chúng ta có thể
nói: "Đó là những vấn đề phức tạp, việc của tôi không
phải là chăm sóc cho người thiếu thốn, những người khác
cần phải quan tâm đến nó!" Thánh Faustina, sau khi gặp
gỡ Chúa Giêsu đã viết: "Trong một linh hồn đang đau khổ
chúng ta cần phải thấy Chúa Giêsu trên thập tự giá,
không phải như là một thứ ký sinh trùng hay là một gánh
nặng.... Lạy Chúa, xin ban cho chúng con cơ hội để thực
thi các việc làm của lòng thương xót, và chúng con thực
hành khi có những phán đoán" (Nhật Ký ngày 6/9/1937).
Tuy nhiên, chính bản thân của mình thì có lần ngài đã
than phiền với Chúa Giêsu rằng người ta bị cho là ngớ
ngẩn khi tỏ lòng thương xót. Chị thưa: "Chúa ơi, họ
thường lạm dụng lòng tốt của con". Chúa Giêsu đã trả lời
cho chị rằng: "Không sao đâu, con đừng để nó bận lòng
con, con hãy cứ luôn tỏ lòng thương xót với hết mọi
người" (24/12/1937). Đối với hết mọi người, chúng ta
đừng chỉ nghĩ đến các thứ lợi lộc của mình, các thứ
quyền sở hữu của mình. Chúng ta hãy đón nhận thời điểm thử thách
này như là một dịp để sửa soạn cho tương lại chung của
chúng ta, một tương lai cho tất cả mọi người không loại
trừ bất cứ một ai. Vì không có một cái nhìn bao gồm tất
cả thì cũng sẽ không có tương lai cho bất cứ một ai đâu.
Hôm nay, tình yêu thương chân thành và giải giới của
Chúa Giêsu đã hồi sinh tấm lòng người môn đệ của Người.
Như tông đồ Toma, chúng ta hãy chấp nhận lòng thương xót, ơn cứu độ của thế giới này. Chúng ta hãy chứng tỏ lòng thương xót với
những ai dễ bị tổn thương nhất; vì chỉ có thể chúng ta
mới xây dựng được một thế giới mới thôi.
http://w2.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2020/documents/papa-francesco_20200419_omelia-divinamisericordia.html
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và
các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu

Huấn Từ trước Kinh lạy Nữ Vương cuối lễ:
Vào Chúa Nhật Thứ Hai Phục Sinh này, cần phải cử hành
Thánh Thể ở nơi đây, ở nhà thờ Thánh Linh tại Sassia
này, một ngôi thánh đường đã được Thánh Gioan Phaolô II
muốn trở thành Đền Thờ LTXC. Việc đáp ứng của Kitô hữu trong cơn giông
tố về sự sống và lịch sử này chỉ có thể bằng lòng thương
xót thôi: đó là tình yêu cảm thương giữa giữa
chúng ta và cho tất cả mọi người, nhất là với những ai
đang đau khổ, những ai đang khốn khó hơn, những ai bị bỏ
rơi.... Không phải là thứ duy đạo đức, không phải là thứ
duy phúc hạnh, mà là lòng cảm thương xuất phát từ con
tim. LTXC xuất phát
từ Con Tim của Chúa Kitô Phục Sinh. Nó xuất phát từ vết
thương hằng rộng mở ở cạnh sườn Người, mở ra cho chúng
ta, những con người luôn cần đến ơn tha thứ và niềm an
ủi. Lòng thương xót của Kitô hữu cũng tác động một thứ
chia sẻ chính đáng giữa các dân nước và các cơ cấu của
họ, trong việc giải quyết cuộc khủng hoảng hiện nay một
cách đoàn kết.... (sau đó ĐTC gửi loời chúc mừng
Lễ Phục Sinh với Giáo Hội Chính Thống Đông Phương)
https://zenit.org/articles/regina-caeli-address-holy-father-greets-eastern-christians-celebrating-easter/
Đaminh
Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và
các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu


XIN MỜI XEM TV SHOWS VỀ LỄ LTXC, SỨ ĐIỆP LTXC, TRUYỆN VỀ
LTXC VÀ ẢNH LTXC Ở 2 CÁI LINK SAU ĐÂY:
Lễ LTXC và Sứ Điệp LTXC:
https://youtu.be/pxVMZHmKDxg
Truyện Kể về LTXC và Ảnh LTXC:
https://youtu.be/K0EmeujKGks
|